Gái 18 tuổi bán trinh – Truyện sex cực hot

Nói xong, chị Bang tắt máy, gát chân chóng xe xuống, và ra hiệu cho em đứng đó. Đoạn, chị ngoe ngoẩy đi thẳng vào một căn tiệm trước mặt. Thì ra đó là một tiệm vàng Kim Nhật thật lớn, được trang trí giàu sang. Người đàn bà trạc tuổi 40 thấy chị liền bước ra đón. Hai người cùng nhau đi vào trong, tránh cái ánh nắng chiều hắt vào mặt họ. Rồi họ nói nói, cười cười, chỉ trỏ về phía em. Không biết họ nói gì mà trông có vẻ thân mật lắm.

Hơn 15 phút trôi qua, ngán ngẫm chờ đợi, rồi cuối cùng em cũng được chị Bang ngoắt tay biểu đi vào. Em tất bật bước vào trong.

– Đây là cô Tư, cô là quản gia ở đây. Em hãy theo cô, cô biểu gì thì nhớ làm theo nghe chưa – Chị Bang vịn vai em nhắc nhở.

– Dạ – em gật đầu đáp và chào người đứng trước mặt – Thưa cô Tư!

Như biết trước em là ai và sẽ làm gì ở trong nhà này, nên cô Tư đó không thèm hỏi han gì em hết. Cô nói với chị Bang thêm mấy câu nữa rồi nói lời chia tay.

– Sáng mai chị tới rước em, em ở đây ngoan, nhớ nghe lời của cô Tư dặn – Chị Bang quay lại nói với em trước khi ngồi lên xe.

Em chỉ kịp gật đầu thì cô Tư đó đã nắm tay em dắt đi. Xuyên qua tấm mành trúc là một căn phòng rộng rãi, sang trọng. Em chỉ kịp liếc sơ căn phòng, là cô Tư đã dắt em tới một cái cầu thang nằm ở góc phòng. Bắt chước cô, em cởi dép ra.

– Theo cô Tư lên lầu. Cô sắp xếp chỗ nghỉ của em tối hôm nay – Cô nói.

– Dạ ! – Em líu ríu đáp.

– Em có mang đồ theo mặc ?

– Dạ không. Em tưởng chỉ tới đây một lúc …

– Không sao. Lấy đồ cô mặc tạm. Cô có nhiều đồ cũ. Em mặc luôn và giữ.

– Dạ cám ơn cô – Em đáp.

Cô Tư đó và em cùng bước lên những tầng lầu.

Nhìn ra cửa sổ, ánh sáng dìu dịu của mặt trời hoàng hôn làm cho em thấy buồn buồn, xa lạ.

– Em ăn gì chưa ? – Cô Tư đó chợt hỏi.

– Dạ, thưa … hồi trưa em có ăn.

– Vậy, lát nữa em cứ ở lại phòng. Cô sẽ nhờ người mang đồ ăn lên cho em ăn tối.

Nghe cô Tư đó nói vậy, em chợt thấy sự tự do của mình đã bị người ta cướp lấy. Ra là từ lúc này tới ngày mai em sẽ không được ra khỏi phòng.

– Đây là phòng tắm cho em dùng. Còn kia là phòng đọc sách của ông chủ. Em sẽ vô đó chờ – cô hướng dẫn.

Nghe cô Tư đó nói là phòng đọc sách, em mường tượng căn phòng có đầy sách. Nhưng khi cô và em bước vào phòng. Mọi sự hiện ra trước mặt làm em rất ngạc nhiên. Căn phòng thật là đẹp, hoàn toàn không có quyển sách nào như em nghĩ.

– Phòng này phòng đọc sách của ông chủ … – Em nói như có ý dò hỏi.

Biết được ý của em, cô Tư bèn nói:

– Gọi là phòng đọc sách vì nó không hẳn là phòng ngủ, ông chủ không ngủ ở đây. Phòng này là phòng thư giãn của ông, có đôi khi ông ngủ lại. Phòng ngủ chánh của ông nằm ở tầng dưới, lúc nảy cô Tư dẫn em đi ngang đó.

Em chợt nhớ ra lúc nảy có thấy phòng ông chủ. Nhưng em vẫn còn chưa hiểu, tại sao lại gọi là phòng đọc sách, phòng thư giãn là gì, tối nay em ngủ ở đây à, ông chủ sẽ lên với mình, không biết ông có ở đây suốt đem hay chỉ ở một lát. Bao câu hỏi lẩn quẩn trong đầu em.

Chợt cô Tư lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ :

– Bây giờ, em chuẩn bị tắm rửa. Cô đi lấy quần áo cho em mặc và kêu người pha nước cho em tắm.

– Pha nước ? – Em chợt hỏi – Thôi khỏi thưa cô. Em tắm nước lạnh quen rồi đâu cần người pha nước.

– Phải cần pha nước chứ em. Đây là lời ông chủ dặn. Em có biết không, nước này được pha bằng dược chất, rất đắc tiền. Em cần phải tắm ngâm mình trong đó ít nhất nửa tiếng.

– Có thật sự cần lắm không cô ? Chi vậy cô ? – Em hỏi.

– Cần. Cần lắm. Lát nữa ông chủ về … biết em chưa tắm nước pha, sẽ quở trách cô. Em đâu muốn cô bị trách ? … Nước này tắm da mát da thơm thịt đó, em nên tắm, biết không ?

– Dạ, biết. – Em lí nhí đáp.

Cô tư nói xong thì quay lưng đi xuống lầu. Em, một mình, quay lưng đi vào phòng. Em ngồi xuống giường. Chiếc giường khá êm làm em tò mò nhún người lên xuống. Nhìn chung quanh, mọi vật rõ ràng rất đắc tiền nên căn phòng thấy quá sang trọng. Nhất là tấm gương trang điểm được mạ vàng, trạm trỗ rất tinh vi. Ánh nắng chiều xuyên qua mặt kiếng làm căn phòng càng thêm lộng lẫy.

– Nè, đồ nè. Em lấy mặc sau khi tắm – Cô Tư chợt xuất hiện đàng sau làm cho em giật mình. Cô nói tiếp:

– Khăn lau cô để trong phòng tắm. Nước đang pha, em chờ thêm 15 phút nữa rồi đi tắm.

– Dạ – Em đáp rồi cầm lấy quần áo.

Cô Tư đó lại quay lưng bỏ đi, bỏ lại em một cái thế giới cô độc trong căn phòng trống rỗng. Tự hỏi rằng: Không biết chừng nào ông chủ về ? Lúc gặp ông, em không biết phải nói sao ? Chắc là ông chủ cũng khá lớn tuổi nhỉ?

Bao câu hỏi ngổn ngang trong đầu em. Em thở dài rồi nằm xuống. Không biết người nhà của mình giờ này đang ở đâu ? Làm gì ? Con Lan, con em, giờ này chắc lo dọn cơm lên rồi ? Ba có về chưa hay còn lo đi nhậu ? Còn má chắc là khỏe hẳn rồi, ít ra là lúc trưa này, mình thấy như vậy ?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *