Gái 18 tuổi bán trinh – Truyện sex cực hot

Và cứ thế ông người Hoa đó cứ bụm lấy ngực em, vuốt rồi nắm rồi se. Ông làm rất nhẹ nhàng, tuykhông thấy đau gì hết, nhưng em thấy hơi run và nhột. Một lát sau, ông một tay ngang bụng em, giữ em lại, và tay kia ông trệch quần em xuống. Rồi ông đưa bàn tay nóng hổi xoa lên mông và đùi em.

– Da của Nị mát và trắng quá. Ngộ thích lắm à – Ông nói.

– Da … dạaa … con … em – Em líu ríu đáp.

– Nị mới có lông. Lông lẹp lắp.

– Ui da …!

– Nị đau à ?

– Không, con nhột.

– Nị có lông hùi nào lớ ?

– Dạ, có mấy năm rồi. Con không nhớ …– Em đáp, cố gắng né bàn tay của ổng.

Thật ngại ngùng quá, lần đầu tiên trong đời em bị người đàn ông sờ mó chỗ kín. Em thấy như bị xỉ nhục làm sao ấy, nhưng em đã biết tới đây là phải chịu sự khổ sở này. Về mặt tâm lý em cũng có chuẩn một phần nào chứ không em đã ào bỏ chạy.

– Pây dzờ khoan lã, để Ngộ đi tắm một kí rồi Ngộ sẽ trở vào với Nị, rồi sẽ suốt đêm ở với Nị. Mình mẩy Ngộ hôi thúi quá li … Nị ở lây, lừng li lâu đó … Ngộ trở lại ngay liền.

Ông nói và kéo quần em lên. Xong rồi ông đứng dậy đi ra khỏi phòng. Ông khuất bóng rồi, em bỗng òa ra khóc. Khóc mà sợ ổng nghe được, đuổi em về là mất công hết mọi chuyện. Nên em chỉ dám khóc lén.

Khóc một lúc em dụi mắt, lau cho khô, sợ ổng bất thần trở lại.

Thấy hơi lâu ông chưa trở lại, em mở TV lên xem. Đang xem, thì ổng thình lình xuất hiện. Ông mặc bộ áo lụa may theo kiểu mấy ông võ sư, kiểu của người Hoa.

– Nị chờ Ngộ có lâu khoong ?

– Dạ, không.

– Pởi vì Ngộ phải tắm cho kỹ một chút. Lêm nay Ngộ phải hoàn toàn sạch sẽ mới lược … Ngộ phải ăn chay trước ló hai pa ngày. Ngộ phải cúng dzái lữa. Cho thật đàng hoàng thì mới linh lược.

Ông bước gần tới em. Em đứng lên chào ổng. Ông nói tiếp:

– Pây giờ cũng lã gần khuya gùi. Nị có cần gì khoong … Nị sẽ lóng cửa buồng lại. Tới sáng Ngộ mí mở cửa à.

Nghe ông nói đóng cửa buồng, làm em thấy hơi sợ. Rũi ổng có làm gì quá trớn không biết em có thoát thân được hay chăng.

– Con muốn đi tiểu trước.

– À, Nị li li. Ngộ ở lây chờ Nị.

Em bỏ ra ngoài phòng, nửa muốn bỏ đi luôn, nửa như phải ở lại vì mình đã đi được 1/3 đoạn đường rồi. Bây giờ về là hai bàn tay trắng. Nhất định không thể để hai bàn tay trắng được. Con Lan, má và gia đình đang chờ em ở nhà.

Rồi em quyết định trở vào. Ông ấy nằm sẵn trên giường chờ em. Ông đã bậc một cây đèn trên trần nhà và tắt hết các đèn khác, ánh sáng tập trung ngay xuống giường ông đang nằm, ngay vào cái bụng phệ phập của ông.

– Lây, tới lây với Ngộ nì. Nị đẹp quá, trẻ quá.

– Sao, ông không tắt đèn luôn. Con ngại quá!

– Khoong, khoong … Ngộ lâu có tắt lèn lược. Tắt lèn rồi sao thấy Nị nè. Nị lẹp như dzị Ngộ phải coi cho piết chứ … Pây giờ, Nị lên lây nằm với Ngộ một chút. Ngộ thích lược ôm Nị.

– Dạ – Em ngoan ngoãn như một cái máỵ

Nói xong, em trèo lên giường nằm xuống ngay chỗ bàn tay ông vừa chỉ xuống. Em nằm im không dám nói hay làm chuyện gì khác.

Vừa nằm xuống thì ông đã choàng tay qua ôm em.

– Nị lể Ngộ cởi áo cho Nị hớ.

– Dạ.

Rồi ổng cởi áo em, từng cái nút áo một, đến khi ngực em phơi trần dưới ánh đèn sáng trưng.

– Chời ơi! Nị có pộ ngực lẹp quá. Ngộ xoa nè …

Rồi ổng xoa, ổng nắn, ngay cả ngậm lấy vú em. Ổng liếm …

– Ưm … hà … vú … Nị cứng lắm … Ngộ … xooaạt … thích lắm à … Nị cởi luôn áo dza cho Ngộ luôn …

Và em ngồi lên cởi cả áo như lời ổng biểu.

– Ui da … hí hí … hí … ông đừng liếm … con nhột.

– Khoong nhột. Một lát Nị sẽ quen thôi

Và ông cứ làm và làm cho tới khi em quen dần và cảm thấy bình thường, có phần hơi dễ chịu, thì ông mới bắt đầu lần tay vào bẹn của em. Ông mơn trớn thật nhẹ nhàng và kiên nhẫn làm em thấy bớt hồi hộp và sợ sệt.

– Nị cởi quần … Ngộ cởi … cho – Ông nói và lòn tay kéo quần em xuống tới ngang đùi.

Ông thọc vô giữa háng và xoa vào hai miếng thịt cửa mình, cùng lúc vuốt những sợi lông còn chưa đủ dài. Đoạn, ông chà nhẹ ngón giữa của ông dọc theo kẽ giữa. Em chợt rùng mình, gai ốc nổi quầng lên hai cánh tay, còn chân thì tê rần.

– Nị thích khoong ? – Ông chợt hỏi.

– Ưa … dạ … con không biết.

– Nị thấy sao ?

– Dạ, thấy tê.

– Tê lau hay tê sướng ?

– Dạ, không đau – Em hổn hển đáp.

Đoạn, ông kéo quần em ra khỏi chân. Bây giờ, em hoàn toàn trần truồng, thật trơ trẽn dưới ánh đèn và nhất là dưới ánh mắt sáng hoắc của ông.

– Nị chờ đây một chút, để Ngộ đi lấy cái này.

Nói rồi ông đứng dậy, đi tới một cái tủ và mở ra. Ông lấy từ trong đó ra mấy lọ nước đủ màu và trở lại.

– Nị có piết cái nì là cái gì khoong ?

– Dạ không.

– Cái nì là thuốc Ngộ mua tận pên Trung Kquốc ló.

– Thuốc gì vậy, con không uống thuốc đâu.

– Ngộ đâu có pắt Nị phải uống thuốc. Thuốc này chỉ để thoa thôi.

– Thoa ở đâu. Con sợ.

– Nị khoong cần sợ. Thuốc thoa chỉ làm cho Nị sướng, khoong làm cho Nị lau lâu mà sợ. Lây, lại lây Ngộ thoa cho.

Ông bắt em lại, em cũng miễn cưỡng nhích gần tới phía ông. Ông trút thứ nước gì màu xanh lạt ra tay, xoa giữa hai tay và áp lên bụng em. Chất đó như chất dầu, trơn và nhơn nhớt.

– Một lát nữa, Nị sẽ thấy ấm nóng. Khoong có sao. Nị cứ việc nằm im.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *