Làm tình với khách hàng – Truyện sex cực mặn

Thảo Linh im lặng không trả lời, và bỗng dưng hai vành tai nàng lại nóng ran thêm một lần nữa, khi chực nhớ đến bàn tay Hùng Dũng đang vẫn còn để trên tay nàng và đang bóp nhè nhẹ. Linh muốn rút tay mình về, nhưng nàng như uống phải hớp rượu đào một cảm giác đê mê kỳ lạ đang chuyền lan ra khắp người nàng từ hơi ấm lòng bàn tay của Hùng Dũng cùng giọng nói của chàng:

– Cám ơn cô Linh nhe. . . Tôi chát không ngờ mình mới vừa về Hong Hong lại có duyên quen được một cô gái xinh đẹp như cô làm bạn vậy.

Dù lòng dạ đang rộn ràng về một tình cảm lạ lùng đang lấn tới, nhưng Linh vẫn che dấu bằng nét ngỗ ngáo của những cô gái trẻ. Nàng rút bàn tay mình đang nằm trong lòng bàn tay của Hùng Dũng ra và cung tay đấm nhẹ lên vai anh:

– Ê tôi có nói đồng ý làm bạn anh hồi nào đâu? Đừng có ham…

Hùng Dũng cũng không vừa gì. Chàng đáp lại:

– Quả là tôi có ham thật. Làm bạn với một cô nương đẹp hơn hoa hậu Chinatown ở San Francisco nữa thì ai mà không ham chứ? Nếu cô không chê tôi chẳng phải người Hong Hong, tôi còn ham tôi độ muốn… làm bạn trai của cô nữa kia!

Đến đây thì Linh hơi hoảng sợ vì sự tấn công quá nhanh của Hùng Dũng. Nàng không còn bình tĩnh dược nữa, mà thay vào đó là một nhịp tim đang nhảy loạn xạ trong lồng ngực nàng. Thảo Linh xoay người ra cửa sổ xe để mong che dấu đi sắc mặt bỗng nhiên đỏ ửng như người say rượu của nàng, nàng mong gió mát thổi vào mặt nàng để làm lắng dịu đi bớt sự đột ngột của lời nói của Hùng Dũng đang làm nàng xáo trộn tâm hồn.

Quả là kỳ lạ, thật ra thì nàng có thể nghĩ Hùng Dũng suông miệng tán tinh mình, thì cũng đâu có gì quá đáng để mà nàng phải bẽn lẽn đâu. Nhưng không biết vì sao mà lời nói lửa đùa nửa thật của Hùng Dũng đã làm nàng hồi hộp thiếu điều muốn nín thở luôn…

Thật ra thì không phải là Thảo Linh chưa từng bao giờ nghe những lời tỏ tình của bạn trai, mà có người còn lãng mạn tặng cho nàng hàng tá hoa hồng mỗi tuần nữa kìa. Nhưng đối với họ, nàng không hiểu tại sao những đóa hoa hồng và những lời nói rất thành khẩn chân tình của họ đã không làm nàng mảy may xúc động. Trái lại bây giờ chỉ mới gặp Hùng Dũng có mấy tiếng đồng hồ mà lời nói của chàng chỉ mang ngụ ý muốn làm bạn trai của nàng mà thôi, đã làm cho Thảo Linh lúng túng đến đỏ mặt.

Còn Hùng Dũng, chàng cũng không ngờ cô gái Hong Kong đang ngồi bên cạnh chàng lại nhạy cảm đến như vậy, khi thấy Thảo Linh quay mặt ra cửa xe, chàng tưởng nàng phật ý vì lời nói của mình. Chàng từ từ ngừng xe lại và lúng túng xoay qua nhìn Thảo Linh:

– Tôi… xin lỗi… Tôi thật vô ý đã làm Thảo Linh giận… Tôi…

Hùng càng bối rối thì Thảo Linh càng khó xử, nàng đâu phải giận hờn gì với lời chàng nói đâu, mà chỉ tại nàng quá đa tình nên hơi choáng ngợp cùng men nồng tình yêu của chàng trai bên cạnh.

Linh hít một hơi dài để giúp nàng lấy lại bình tĩnh. Nàng nói thầm: “Không! Không thể được? Thảo Linh, mày không thể yếu lòng như vậy được. Hãy xem anh ta chỉ là một người khách của mày trong ngày hôm nay thôi.”

Nghĩ xong, nàng lấy lại tự nhiên, xoay người trở lại vào xe, nhưng vừa khi bắt gặp ánh mắt của Hùng Dũng thì sự bối rối lại nhanh chóng trở về. Linh ấp úng lí nhí cúi mặt mân mê chiếc chìa khóa trên tay . . .

– Em . . . khô ng. . .

Thái độ ngượng ngùng của nàng đã làm cho Hùng Dũng thêm chú ý, chàng quả thật cũng bị thu hút vì hình ảnh của cô gái này từ khi mới gặp vào buổi sáng. Mặc dù sinh trường tại Hoa Kỳ và hấp thụ nếp sống văn minh của Tây phương, nhưng không vì thế mà Hùng Dũng chẳng biết về Hong Kong, quê hương của song thân chàng.

Lúc nhỏ, một vài lần Hùng đã theo cha mẹ về thăm Hong Kong. ở những năm này chàng đã nhận xét về tuổi trẻ Hong Kong thật năng động.

không như lứa tuổi thanh niên của Hoa Kỳ chỉ biết ăn chơi vung mạng hay là cắm đầu học đến cặp kính mắt người nào cũng dầy cộm. Dù vậy, sự năng động đó cũng đã làm chàng hơi ngỡ ngàng khi sáng hôm nay Hùng Dũng tiếp xúc với một người đàn bà dâm đãng của công ty địa ốc Hải Dũng, lại là Thảo Linh.

Quả ỉa nàng thật trẻ so với chức vụ này, nhưng cái phong độ business của nàng đã làm người khác không thể coi thường được. Bên cạnh đó Thảo Linh còn có một sắc đẹp thật linh động đến dễ thương, và cộng theo bản tính e thẹn thuần túy của á châu, đã tạo một nét ‘thật lạ lùng để Hùng Dũng phải chú ý đến nàng. Khi thấy Thảo Linh quá bối rối chỉ vì một lời tán tỉnh có tính cách “xã giao” tự nhiên của mình, Hùng Dũng cũng đâm ngại ngùng. Chàng ngừng xe lại và ngỏ lời xin lỗi. Dũng nắm nhẹ bàn tay Thảo Linh và nhìn thẳng vào mắt nàng:

– Tôi không cố ý, nếu lời nói vừa rồi có làm cô Thảo Linh giận thì cho tôi được xin lỗi. Coi như tôi chưa từng nói qua.

Linh đã lấy lại cảm giác, nàng bình tĩnh trả lời:

– Anh Hùng, em không phải giận. Mà có một điều anh nên hiểu là con gái Hong Kong rất nhạy cảm về vấn đề tình cảm, không như những phụ nữ Tây phương của anh. Anh có nghĩ là còn quá sớm để chúng ta nói chuyện tình bạn, hay tình yêu khi mà chúng ta còn chưa có dịp đi uống nước hay đi ăn cơm với nhau ngoài giờ làm việc hay không?

Hùng nhanh chóng chụp lấy câu nói của nàng để đưa ra một lời mời:

– Vậy thì ngay chiều nay, nếu… em không từ chối, thì anh xin dược mời cô Tổng Quản Lý bộ mãi xịch đi ăn cơm được không ạ?

Mặc dầu đang bối rối ngượng ngùng, nhưng Thảo Linh cũng không khỏi bật cười trước cách nói chuyện “cướp thời cơ” tự nhiên của Hùng Dũng. Nàng vùng vằng hất bàn tay của chàng ra:

– Cái anh này! Em nói như thế mà cũng không chịu hiểu. Ai mà thèm đòi ăn cơm của anh đâu chứ? Nếu anh chịu mời cô bạn Thảo Linh thì còn để em tính lại, còn anh muốn mời cô Tổng Quản Lý cửa công ty Hải Dũng thì làm như người ta đi ăn “hối lộ” của anh vậy không bằng .

Thấy bầu không khí có vẻ tự nhiên trở lại, Hùng Dũng sửa lại điệu bộ:

Tuân lệnh, xin được cho phép nói lại. Tôi rất muốn mời cô nương Vương Thảo Linh nhận lời mời đi ăn cơm với tôi chiều hôm nay khi cô tan việc, để cám ơn nàng về việc nàng đã nhận lời làm bạn với tôi. Tiếng cười của Linh vang lên giòn tan. Nàng cố nghĩ ra một câu gì đó để chọc quê điệu bộ của Hùng Dũng:

– Anh đừng có nói với em là anh về nước lần này để tập làm tài tử đóng phim đó nghe…

Nhưng không ngờ dù sinh trường ở hải ngoại mà Hùng Dũng cũng có một lối nói chuyện y hệt người ở Hong Kong. Chàng vừa cho xe chạy tiếp tục, vừa nói:

– Ai nói không phải đâu? Thật ra anh chỉ sợ anh mà đóng phim thì tài tử Châu Nhuận Phát hoặc Triệu Tử Lương phải thất nghiệp vì mất việc thôi…

– Xí có mới nói đi nghẹn…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *